Nghịch lý – Bạn giúp người khác giàu không có nghĩa là bạn giàu

Nghịch lý – Bạn giúp người khác giàu không có nghĩa là bạn giàu

Rate this post

Tôi đã từng là kẻ mộng mơ, tốt bụng, chân thành để nhận nhiều trái đắng. Ở trên đời này bạn giúp người khác không có nghĩa là người khác sẽ giúp lại bạn. Bạn giúp người khác giàu có không đồng nghĩa với việc bạn cũng sẽ giàu có.

Tôi đã nhận rất nhiều bài học từ thực tế đời mình mà lẽ ra hồi ấy khôn như bây giờ thì giàu lâu rồi. Nhưng không sao, bài học thì quý hơn tiền nhiều lần.

Tôi đã từng tạo ra doanh số 1 triệu $ trong 4 ngày và mang về hơn 8 tỷ lợi nhuận tôi không được chia đồng nào. Bình thường tôi chẳng bao giờ mở miệng nhờ ai bao giờ nhưng đến lúc khó khăn họ giúp được rất đơn giản nhưng đọc xong tin nhắn không rep =)))). Vài tháng sau đó tôi lại bị đá đít khỏi cuộc đời của họ một cách khéo léo vì biết quá nhiều bí mật.

Tôi cũng từng giúp rất nhiều người miễn phí, nhiều đến nỗi người ta quên con mẹ nó cả cảm ơn. Để giờ đây tôi đéo làm miễn phí nữa mà những người khác phải trả tôi 50-150tr cho mỗi lần giúp miễn phí ngày trước ấy.

Tôi cũng đã từng giúp vài người từ chẳng ai biết tới thành người nổi tiếng mà đến giờ gặp tôi họ còn chẳng thèm chào cơ mà.

Tôi không thích gây war, cũng không muốn nêu tên những người ấy ra những cuộc đời là thế đấy. Ở đây không phải là kể lể thành tích nhưng bạn sẽ thế nào khi bị đối xử như vậy?

Hận thù? Không! Tôi chưa bao giờ hận thù những người như vậy bởi vì biết trân trọng và trả công xứng đáng cho một người cống hiến vì bạn, bạn sẽ nhận được nhiều hơn thế nữa.

Thế nhưng cuộc đời là thế đấy. Người khác không có nghĩa vụ phải tốt với bạn, họ cũng không có nghĩa vụ phải giúp bạn. Bạn giúp người khác là do bạn tự nguyện nên người ta không đáp trả cũng đừng cay cú làm gì.

Làm người tốt thì đéo có gì đâu các bạn. Đã từ lâu tôi không còn là người tốt nữa rồi. Nếu được để chọn lựa tôi sẽ trở thành một người “xấu”: thông minh xảo quyệt, quỷ kế đa đoan, gan to tày trời, dám làm việc lớn. Làm một người như thế để thực hiện được hoài bão của mình còn hơn sống theo luân thường đạo lý của người khác.

Tôi rất thích một trích đoạn của Tào Tháo ở đoạn sau khi chiếm Từ Châu xử tử Lữ Bố và tranh luận cùng Trần Cung về ANH HÙNG và GIAN HÙNG. Tào Tháo nói thế này:

“Không phải Tào tháo ta mặt dầy, mà là ta sớm không còn để những cương thường luân lý, dung tục trên thế gian ở trong lòng rồi. Thế nhân nói ta là gian hùng, nhưng lại không làm gì được một kẻ gian hùng như ta. Bọn người các ngươi tự cho mình quân tử cũng đều bại trong tay kẻ gian hùng là ta đây. Nếu cái giá làm quân tử phải trả là bị lăng nhục, bị chà đạp, bị tiêu diệt, thậm chí là giết chết, ta thà là một gian hùng có thể thực hiện được hoài bão của mình. Từ cổ đến nay, “đại gian như trung, đại giả như thật”, trung nghĩa và gian ác không thể nhìn bề ngoài có thể nhận ra được. Có thể các người trước đây đã nhìn lầm tào tháo ta, bây giờ lại cũng nhìn lầm ta, nhưng ta vẫn là ta, ta chưa hề sợ người khác nhìn lầm ta”

CATEGORIES
Share This
>